Vì dân chúng tưởng Nước Thiên Chúa sắp xuất hiện ngay, Chúa Giê-su kể dụ ngôn: một người quý tộc lên đường được trao vương quốc, trao cho mười đầy tớ mỗi người một mina, dặn “làm ăn sinh lợi đến khi ta về.” Kẻ thù không muốn người đó làm vua. Khi về, chủ cho gọi đầy tớ: người thứ nhất làm một mina thành mười mina, được cai quản mười thành; người thứ hai thành năm mina, được năm thành. Người thứ ba giữ mina trong khăn, sợ chủ khắt: chủ quở, lấy mina cho người có mười mina. Người ta kể: “Thưa ngài, nó đã có mười mina rồi” — chủ đáp: “Ta bảo các người: cho thêm cho mọi người có thừa; còn kẻ không có, ngay cái nó có cũng sẽ bị lấy mất” (Lu-ca 19:26).
Bối cảnh Lu-ca 19
Dụ ngôn nối sau khi gặp ông trưởng thuế Gia-kê và trước khi vào Giê-ru-sa-lem. Các chú giải (Fitzmyer, New Jerome) nhấn: hình ảnh vị quý tộc gợi Archelaus hoặc tình huống chính trị quen thuộc — người nghe hiểu “vương quốc chậm đến” và trung thành trong lúc chờ. Không đồng nhất nhân vật một-một với Chúa Giê-su từng chi tiết, nhưng ý lớn là đáp ứng với ơn giao phó cho đến khi Chủ trở lại.
Vì ta bảo các người: ai có thừa thì cho thêm; còn ai không có, ngay cái nó có cũng sẽ bị lấy mất.
— Lu-ca 19:26 (ý theo các bản dịch)Khác dụ ngôn các ta-lâng Ma-thi-ơ 25
Lu-ca dùng mười đầy tớ cùng một mina; Ma-thi-ơ có năm ta-lâng khác nhau. Hai bản song song nhưng không trùng — đọt riêng. Điểm chung trong cả hai: chờ Chủ, đầu tư ơn, và hậu quả trong truyện đối với kẻ không hành động.
Câu “lấy từ kẻ không có”
Là lời trong dụ ngôn — nhấn trách nhiệm dùng ơn; không dùng để biện minh bóc lột xã hội ngoài ngữ cảnh Kinh Thánh.
Ứng dụng
Đời sống Kitô hữu nhận bí tích, Lời Chúa, thời giờ, tài năng — tất cả là “mina” cần làm sinh lợi cho Nước Trời, không giấu vì sợ thất bại hay vì lười không muốn mạo hiểm phục vụ. Khi Chúa “đến” trong lịch sử và trong ngày sau hết, trung thành trong việc nhỏ vẫn được ghi nhận trong câu chuyện.
Tóm tắt
- Quý tộc đi nhận vương quốc — đầy tớ chờ.
- Mỗi người một mina; kẻ sinh lời được thưởng thêm quyền.
- Kẻ giấu khăn bị lấy mina.
- Cho thêm kẻ có — lời trong truyện về dùng ơn.


